Bài viết đăng tập san Giáo dục Thái Bình

Tên bài viết: CHUYỆN NGHỀ

Họ và tên tác giả: Tô Thị Nga

Trình độ: Đâị học

Chức vụ: Hiệu trưởng

Đơn vị công tác: Trường Tiểu học Hoàng Diệu

SĐT: 0916892895

Gmail: c1hoangdieu@thaibinh.edu.vn

 

Đã lâu rồi đám bạn cũ chúng tôi mới có dịp hàn huyên. Ríu rít từ đầu ngõ,rôm rả đủ mọi thứ chuyện. Nhưng có lẽ tất cả chúng tôi đều là giáo viên nên chẳng mấy chốc câu chuyện đã quay về chủ đề “chuyện nghề” Trời đã vào thu. Cái nắng cũng đã bớt gay gắt. Phảng phất trong làn gió đầu mùa một chút hanh hao, lànhlạnh. Bên bình nước chè nóng hổi,cả năm đứa chúng tôi im lặng ngồi nghe câu chuyện của Hương với một thái độ “nghiêm túc” nhất từ trước đến nay. Hương bát đầu câu chuyện bằng cái giọng chận rãi, điềm tĩnh vốn có của nó. 

Năm học ấy, mình  được nhà trường phân công chủ nhiệm lớp 2A, một lớp rất đông học sinh và có nhiều em nghịch ngợm. Hoàn cảnh gia đình mình các cậu biết rồi đấy, ông xã  là bộ đội đi công tác xa nhà, một mình mình phải chăm sóc hai cháu nhỏ nhưng mình vẫn nhận coi bán trú cùng chị Minh giáo viên Mĩ thuật của lớp để có thêm thời gian gần gũi, chăm sóc, giáo dục các em. Cuối buổi học sáng thứ hai hôm ấy, bàn giao học sinh cho chị Minh xong mình ra về. Sau bữa cơm trưa, mình và con gái đang ngon giấc, bỗng bị đánh thức bởi tiếng chuông liên hồi và tiếng gọi dồn dập:

- Hương! Hương ơi!

Mình vùng dậy chạy xuống dưới nhà. Ai lại đến vào giờ này thế nhỉ? Cửa vừa mở chị Minh ào vào nhà:

- Em sang ngay Dư và Đại mất tích rồi!

Chị nói trong hơi thở rồi nổ máy xe đi luôn không để mình kịp nói lời nào. Mình liền mặc áo mưa và phóng như bay sang trường. Ngoài trời, mưa rất mau hạt, cái rét ngọt của những ngày đông đã giúp mình tỉnh táo hơn. Trước mắt mình hiện ra khuôn mặt của hai  em Dư và Đại. Ngay từ khi nhận lớp,hai em đã làm mình rất ấn tượng vì dáng người nhỏ con thấp bé hơn các bạn cùng trang lứa. Tuy hiếu động nhưng hai em lại thông minh, nhanh nhẹn. Hoàn cảnh hai em cũng có nhiều điểm giống nhau: Cả hai  đều ở với ông bà nội, bố mẹ Đại li thân còn bố mẹ Dư đi làm ăn xa. Đến trường, mình  đã thấy rất đông người: các cô giáo coi bán trú và rất nhiều phụ huynh là người nhà của hai em. Lúc này chị Minh mới nói: Cho học sinh lên giường ngủ, kiểm sĩ số thì thiếu hai em Dư và Đaị. Mọi người đổ đi tìm hai em rất lâu rồi nhưng không thấy. Chị Minh vừa kể vừa rưng rưng nước mắt. Mình nắm tay an ủi chị rồi đến động viên gia đình hai em học sinh bình tĩnh cùng nhà trường tìm hướng giải quyết. Toàn bộ lực lượng của nhà trường đã được huy động vào việc tìm kiếm hai em. Trích xuất camera thì không thấyhai em ra khỏi cổng trường, tìm mọi ngóc ngách trong trường đều không thấy. Vậy hai em đang ở đâu, liệu có thể hai em trèo qua bờ rào đằng sau ra ngoài mà camera không quay được? Hay đã có kẻ xấu lừa dụ dỗ hai em ra ngoài? Bao nhiêu câu hỏi đặt ra mà không có câu trả lời. Không chần chừ gì nữa, mình cùng các đồng nghiệp chia thành nhiều hướng tiếp tục ra ngoài trường tìm kiếm hai  em. Đi dọc bờ đê quanh làng, gặp ai mình cũng hỏi: Bác ơi, cô ơi có thấy hai bé trai cao bằng này không ạ? Mình chỉ nhận được những cái lắc đầu. Nhìn dòng sông  quê lầm lũi trôi mà lòng mình nặng trĩu. Chỉ nghĩ, ngộ nhỡ … tim mình thắt lại. Là một người mẹ, mình rất hiểu tâm trạng của các bậc phụ huynh lúc này. Phải rất tin tưởng nhà trường họ mới dữ được thái độ hợp tác như vậy. Đi dọc bờ sông một lúc lâu không có kết quả, mình lại tìm đến những quán điện tử quanh làng , cũng không có hai em. Mình quyết định đi xa hơn. Bỗng mình  nghĩ đến công trường  đang xây dựng cách trường hơn một  ki lô met, có thể hai em đến đấy thì sao? Tất tưởi mình lao vào  tìm kiếm nhưng vẫn vô vọng. Lúc này đã là 13 giờ 20 phút rồi. Sắp đến giờ mở cổng để vào học buổi chiều. Mình lại trở  về trường. Biết đâu có ai đó đã tìm thấy hai cậu bé. Nhưng không, mình  chỉ thấy sự lo lắng trĩu nặng trên nét mặt mọi người. Ban giám hiệu nhà trường quyết định báo chính quyền sở tại và công an. Công an bắt đầu vào cuộc. Hi vọng lại được thắp lên.Mười lăm phút truy bài trôi qua, trống vào học buổi chiều chính thức vang lên. Không khí chùng hẳn xuống. Bỗng có tiếng thầy An ( Thầy dạy thể dục trường mình):

- Này, Hương xem có phải đôi dép này của học sinh lớp cậu không?

Thầy An vừa nói vừa đưa cho mình đôi dép tìm được ở ngăn tủ trước cửa nhà kho của trường. Mình băn khoăn: Làm sao có thể biết được đấy có phải dép của một trong hai học trò của mình không? Nghĩ vậy nhưng vẫn hi vọng, mình đi theo thầy An đến phía nhà kho của trường. Thầy nhờ ông bảo vệ mở cửa nhà kho. Tất cả mọi người có mặt đều hồi hôp… Cánh cửa nhà kho được mở, lớp bàn ghế phía ngoài được lật ra. Trời ơi! 2 cậu bé đang nằm trên hai hốc bàn, người đầy màng nhện. Chúng đưa ánh mắt ngái ngủ sợ sệt nhìn mọi người. Rồi một phản xạ rất tự nhiên, chúng lùi sâu vào bên trong dãy bàn như sợ ai bắt đi. Mình lao vào; và không hiểu vì sao hai cậu bé cũng bật dậy lao về phía mình, oà khóc:

- Cô ơi!

Ôm lấy hai cậu bé, mọi mệt nhọc lo lắng, bực tức của mình đều tan biến. Mình khóc trong niềm vui vỡ òa. Phủi bụi bặm trên người hai em, một cảm giác yêu thương dâng đầy, hai  học sinh bằng da, bằng thịt, lành lặn, nguyên vẹn đang đứng trước mặt mình. Còn niềm vui nào hơn thế! Gia đình hai em ùa đến đón các em từ tay các thầy cô giáo, rơm rớm nước mắt vì cảm động.

Khi hai cậu bé đã bình tĩnh trở lại, mình, chị An và hai em được các đồng chí công an mời sang xã để tường trình lại sự việc. Thì ra, ăn cơm xong, trong lúc cô giáo còn thu dọn, chúng bèn rủ nhau lẻn xuống, trèo lên cánh cửa nhà kho, lách qua khoảng trống phía trên trốn vào trong đó. Đến giờ đi ngủ khi thấy thiếu học sinh các cô giáo đã nhiều lần xuống nhà kho tìm kiếm. Nhưng do cửa nhà kho đã khoá, lại khuất bàn ghế nên không ai trông thấy hai em. Đại và Dư có nghe tiếng gọi của các thầy cô nhưng  hai em bảo nhau nằm im không lên tiếng. Một lúc sau mệt quá, hai cậu bé đã ôm nhau ngủ thiếp đi. Trước khi trèo vào kho,hai đứa trẻ tinh nghịch này còn dấu dép vào ngăn tủ ngoài nhà kho, may mà thầy An phát hiện ra.

Mình nghiêm giọng hỏi:

- Các em có biết đã làm cho cô, gia đình và mọi người lo lắng như thế nào không?

Hai cậu bé cúi đầu vo vo vạt áo của mình lí nhí:

- Chúng em xin lỗi cô ạ! Chúng em biết lỗi rồi!

Ngay tôi hôm xảy ra sự việc, Bà nội Đại và bố Dư có đến nhà cảm ơn mình và các thầy cô giáo đã nhiệt tình giúp đỡ để tìm được hai em. Qua trò chuyện với phụ huynh mình được biết, thì ra từ nhỏ em Dư đã có sở thích “ chơi trốn tìm”. Đã nhiều lần phụ huynh đến đón con cuối buổi học phải tìm Dư rất vất vả. Lúc thì em trốn sau cánh cửa lớp, lúc thì em trốn vào hành lang phòng Hội đồng, cũng có một, hai lần, em trốn vào nhà kho của nhà trường. Mình giật mình ân hận. Nếu mình quan tâm đến học sinh nhiều hơn nữa, trao đổi tỉ mỉ với phụ huynh về những sở thích và những điểm bất thường của các em để kịp thời uốn nắn thì đã không để mọi người phải vất vả, lo lắng mất nhiều công tìm kiếm như vậy.

Câu chuyện của Hương đã kết thúc nhưng cả năm chúng tôi đều trầm ngâm.Ngoài vườn thoảng qua tiếng lá rơi xào xạc, tiếng chú chích chòe từ đâu bay đến hót ríu rít mãi không thôi.

Xã hội ngày càng phát triển thì đòi hỏi với ngành giáo dục ngày càng cao, áp lực đối với các thầy cô giáo càng lớn. Đâu đó, còn có những câu chuyện làm ta phải suy nghĩ về đạo đức nhà giáo. Nhưng với tôi câu chuyện này không chỉ là bài học mà còn là một kỉ niệm đẹp về tình người về sự phối hợp giữa gia đình, nhà trường và xã hội trong việc giáo dục học sinh.Cho đi và nhận lại. Tôi càng thấm thía hơn cái giá trị nhân văn sâu sắc ấy trong cuộc đời này. Con đường phía trước của chúng tôi còn nhiều khó khăn thử thách nhưng tôi tin tưởng vào sự lựa chọn nghề nghiệp của mình, tin tưởng vào các đồng nghiệp của tôi những người đang ngày đêm thầm lặng cống hiến cho sự nghiệp trồng người.